Bản
so nat " Nụ hôn và những bông hồng ”
Nguyễn Thế Duyên
Quote:
Tôi viết truyện ngắn này là
vì một người nhưng rất tiếc tôi lại không thể đề tặng nó cho người ấy vì kết
thúc đau thương của câu chuyện. Tôi có thể viết khác đi cho câu chuyện đỡ đau
thương hơn nhưng rất tiếc tính lôgíc của cuộc đời và của câu chuyện đã không
cho phép tôi làm điều đó. Đấy âu cũng là nỗi đau của người cầm bút. Không biết
có ai đó hiểu cho nỗi đau này của tôi không?
Đột nhiên, tôi cong cả mười đầu ngón tay lại, quật mạnh tay xuống
phím đàn buông ra một hợp âm chói tai để kết thúc bản nhạc. Với đôi tai rất
thính của mình, tôi nghe thấy một tiếng " Ôi!” rất khẽ, thoảng thốt từ
ngoài vườn lọt qua khung cửa sổ lúc nào cũng đóng kín vào trong nhà. Mẹ ngạc
nhiên nhìn tôi.
- Sao hôm
nay con lại kết thúc bản nhạc như vậy? Con hãy tưởng tượng ra một buổi hoàng
hôn, trời đã tím sẫm, mọi thứ cứ nhòe đàn đi theo thời gian rồi mất hẳn vào
đêm. Một cảnh thanh bình, yên tĩnh như muốn níu kéo ta lại…
Tôi
đứng dậy, quay người lại. Chắc trong mắt tôi có điều gì lạ lắm nên đang diễn tả
cho tôi cái nhạc cảnh mà tôi cần truyền đạt thì mẹ tôi bỗng dừng lại.
- Mẹ!
Tôi khẽ kêu lên .
- Con còn sống được bao nhiêu lâu nữa để có thể theo được những quy luật khắt
khe của âm nhạc, của cuộc đời hả mẹ? Con hiểu ý mẹ muốn. Con cũng hiểu
Traicốpski muốn bản nhạc được kết thúc bằng những âm thanh cứ chìm dần, chìm
dần rồi dứt hẳn trong cái day dứt của người nghe. Nhưng con không muốn thế.
Đột
nhiên tôi nắm tay lại đấm mạnh xuống bàn phím. Một âm thanh chát chúa vang lên
lay động cả cái rèm cửa sổ và tôi thoáng thấy một bóng người.
- Con
muốn âm thanh cuối cùng của bản nhạc đời con là một âm hưởng vút lên để thách
thức với số phận. Mẹ! Từ nay con sẽ không tập đàn nữa.
Tôi nói
với một giọng kiên quyết. Mẹ tôi đau đớn nhìn tôi.
- Thế
con định làm gì ? Mẹ hỏi giọng đầy lo lắng.
- Con làm gì mẹ cũng ủng hộ.
- Con định viết nhạc mẹ ạ. Tôi nói to, cố tình để cho bóng trắng ngoài cửa sổ
nghe thấy.
- Cuộc đời con còn ngắn lắm. Con muốn rằng nếu không thể để lại được cho cuộc
đời này cái gì thì ít nhất con cũng có thể để lại được cho người con yêu một
bản nhạc của riêng mình.
Tôi lại
nghe thấy một tiếng động nữa bên ngoài cửa sổ. Mẹ nhìn tôi sửng sốt :
- Con
có người yêu rồi sao ?
- Vâng !
Tôi trả
lời một cách dứt khoát và khẳng định.
- Ôi !
Mẹ tôi ôm ngực thốt lên.
- Thế thì tốt quá. Cô ta là người như thế nào? Tên là gì ?
- Con không biết mẹ ạ.
Mẹ tôi
sửng sốt nhìn tôi. Tôi ẩn mẹ ra cửa.
- Thôi
mẹ về phòng mẹ đi. Con muốn ở lại một mình.
Mẹ đi
rồi, tôi ngồi xuống bên cây đàn dương cầm của mình, lấy ra tờ giấy viết nhạc
đặt lên mặt đàn. Tôi nhìn ra cửa sổ, bên ngoài im lặng không một tiếng động. Có
tiếng gió thì thào, tiếng lá cây xào xạc. Tôi cố lắng tai nghe và thầm mong có
một tiếng động nhẹ ngay sau khung cửa sổ phòng tôi nhưng không thấy. Tôi đứng
dậy đi ra mở rộng cánh cửa kính cho âm thanh của đêm tràn vào phòng và tôi lại
nhìn thấy một bông hoa hồng trắng nằm ở đấy từ bao giờ đang im lặng nhả hương.
Lòng tràn đầy cảm xúc, tôi cầm bông hoa hồng lên đi lại cây đàn và những âm
thanh đầu tiên của bản nhạc vang lên khe khẽ, chậm rãi trong tôi.
Hai giờ sáng, ngực tôi bắt đầu nhói buốt. Tôi biết là không thể viết tiếp được
nữa. Tôi vội vàng lấy một viên thuốc đặt ở dưới lưỡi và lấy một mảnh giấy trắng
viết vội mấy dòng :
Em !
Anh
không biết em là ai. Anh không biết em tên là gì nhưng anh biết em là một cô
gái. Cám ơn em vì những bông hồng đêm đêm em đã đặt ở cửa sổ phòng anh. Chắc
đêm qua em đã nghe thấy hết những gì mà anh đã nói với mẹ. Đây là chương một
của bản nhạc anh định viết tặng riêng em. Nó có tên là hoa hồng. Không biết
ngày mai anh có thể viết tiếp chương hai được hay không, Nếu anh còn sống thì
đêm mai em hãy đặt lại bản nhạc này vào chỗ cũ cho anh, anh sẽ viết tiếp.
Anh.
Viết
xong, tôi cuộn bản nhạc đang viết dở và bức thư lại, buộc bằng một sợi chỉ ngũ
sắc tháo từ chiếc bùa bình an mà mẹ đã đi tận một chùa nổi tiếng ở Ninh Bình
cầu xin cho tôi. Tôi đặt bản nhạc vào sau cửa và đóng cửa sổ lại.
Sáng hôm sau, mẹ tôi vào phòng bà im lặng nhặt những tờ nháp của bản nhạc mà
đêm qua tôi vo lại vứt bừa bãi trong phòng. Bà ngồi xuống giường vuốt tóc tôi
rồi nhẹ nhàng nói :
- Con
có thể đàn cho mẹ nghe phần con viết đêm qua được không ?
Tôi vội
vàng nhỏm ngay dậy đi ra chỗ cây đàn. Mẹ tôi là giáo viên dương cầm của nhạc
viện, một nghệ sỹ ưu tú nên tôi rất muốn bà nghe bản nhạc để góp ý cho mình.
Tôi ngồi xuống mở nắp dương cầm. Những tình cảm đêm qua lại ùa về xâm chiếm tâm
hồn tôi. Tiếng đàn vang lên dìu dặt. Khi hợp âm cuối cùng của chương một kết
thúc, tôi quay sang nhìn mẹ hỏi bà giọng đầy lo lắng :
- Mẹ
thấy thế nào hả mẹ ?
Mẹ tôi
lấy tay lau vội giọt nước mắt đang ứa ra. Ánh mắt bà lộ vẻ vừa ngạc nhiên vừa
xúc động.
- Hay
lắm con ạ. Nhưng sao con lại đi ngược hẳn lại với những quy tắc thông thường của
âm nhạc thế? Ngay chương một mẹ đã thấy có một cái gì đó đang từ hư vô dâng dần
lên tràn đầy trong âm nhạc của con.
Tôi
cười :
- Đáng
lẽ phải ngược lại phải không mẹ. Từ cuộc đời chìm dần vào hư vô. Mẹ định nói
thế đúng không? Nhưng cuộc đời con cũng ngược với các nhạc sỹ khác mà mẹ.
Mẹ tôi
trầm tư gật đầu :
- Ừ! Có
lẽ cũng đúng thế thật. Thôi con cứ viết tiếp đi.
Đến
tối, tôi ra mở cửa sổ. Bản nhạc của tôi nằm ở đấy với một bông hồng trắng và
một bức thư vẻn vẹn có một dòng :
"Bản
nhạc hay lắm anh ạ. Em đợi chương hai của anh.”
Tôi cầm
bản nhạc quay lại chỗ cây đàn. Một tình cảm mãnh liệt xô đẩy tâm hồn tôi. Có
lúc nó dịu dàng vuốt ve những thương tổn trong cơ thể tôi, nó nâng tôi bay bổng
đến một chân trời xa lạ. Có lúc nó lại gào thét như muốn đập phá đi tất cả,
Những lúc ấy âm thanh của cây đàn dưới tay tôi rung lên trong một khao khát đến
vô bờ. Một khát khao được sống. Tôi đàn mà hai má tôi đẫm nước mắt. Tối hôm ấy
tôi viết xong được chương hai của bản nhạc. Tôi đặt tên cho chương hai bản nhạc
của mình là "Tình yêu”. Tôi lại cuộn bản nhạc lại đặt sau cửa sổ. Tối hôm
sau, tôi ra cánh cửa sổ tình yêu của mình. Bản nhạc lại nằm ở đấy, một bông
hồng trắng và một mảnh thư đẫm nước mắt.
"Em
thương anh quá!”
Tối hôm
ấy tôi ngồi bên cây đàn đến hai giờ sáng mà không viết thêm được một khuông
nhạc nào. Tôi cố mường tượng ra cái điều tôi định viết mà không sao hình dung
ra nổi. Tôi đành đứng dậy cuộn bản nhạc lại và viết một dòng thư ngắn đính kèm
:
"
Anh xin lỗi anh không thể viết tiếp được . Hẹn em đến tối mai.”
Tối hôm
sau, tôi cũng không viết được gì. Tối hôm sau nữa cũng thế. Đến tối hôm thứ tư,
khi tôi mở bản nhạc ra tôi thấy một dòng chữ của em đề :
"
Sao thế hả anh? Sao anh không thể viết được nữa ? ”
Vừa đọc
đến đây thì mắt tôi tối sầm lại. Một cơn đau thắt lồng ngực khiến cho mặt tôi
tái nhợt. Tôi lảo đảo gục xuống. Tôi còn kịp nghe thấy tiếng mẹ kêu thất thanh
:
- Gọi
cấp cứu !
*
* *
Khi
tỉnh lại tôi thấy mình đang nằm ở bệnh viện trên người tôi toàn những dây dợ
chằng chịt. Ngước mắt lên, tôi thấy một ống truyền đang chậm rãi nhỏ giọt. Cảnh
này với tôi là quá quen thuộc. Hai mươi nhăm năm nay tôi đã liên tục gặp nó.
Tôi tưởng rằng mình đã chai đi nhưng sao lần này, cảnh này lại làm cho tôi nặng
nề đến vậy? Tôi chỉ muốn dứt tung tất cả những dây dợ chằng chịt đang níu giữ
cuộc sống lại cho tôi. Tôi muốn gào lên :
-
Phật tổ ! Sao người bất công vậy? Trời ơi! Con muốn sống. Hãy cho con sống để
con làm nốt một việc cuối cùng của cuộc đời.
Nhưng
tất cả chỉ là một sự im lặng đến khủng khiếp. Tôi đột nhiên nghĩ đến bản nhạc.
Không biết khi tôi gục xuống liệu có ai cất hộ tôi bản nhạc. Nếu tôi chết ở đây
hôm nay, liệu em có đến nhà tôi nhận bản nhạc mà tôi đang viết dành riêng cho
em. Trời ơi! Bản nhạc tôi còn chưa kịp đề một dòng chữ tặng em. Mà em tên là gì
tôi cũng đâu đã biết. Không! Tôi không thể chết ở đây hôm nay. Tôi phải về nhà
để ít nhất còn viết một dòng chữ tặng em lên bản nhạc của mình. Tôi gượng nhỏm
dậy thì một bàn tay giữ tôi lại.
- Anh
phải nằm im đừng cử động.
Tôi
quay nhìn sang, một cô gái lạ, nhỏ nhắn đang ngồi bên cạnh giường. Một bàn tay
của cô đặt lên ngực tôi giữ tôi lại. Tôi nhìn vào bàn tay, một bàn tay nhỏ có
những ngón tay rất dài. Tôi đột nhiên nghĩ "bàn tay này mà chơi dưông cầm
thì thật tuyệt. ”
- Em là
ai ?
Tôi buột
mồm hỏi. Cô gái nhìn tôi với ánh mắt thân thiết như là chúng tôi đã quen nhau
từ lâu lắm rồi
- Em là
Bạch Diệp. Tại sao anh lại không thể viết tiếp chương ba của bản nhạc. Mà
chương ba của anh có tên là gì vậy ?
Tôi
bàng hoàng không thể tin vào tai và mắt của mình. Tôi hấp tấp hỏi lại :
- Là em
sao ?
Mặt cô
gái bỗng đỏ hồng lên. Em khẽ gật đầu :
- Vâng
! Là em.
Tôi vội
vàng nắm chặt lấy tay em như sợ rằng em bỗng nhiên bay đi mất. Tôi có mơ không?
Không! Bàn tay của em mềm và ấm không thể là tôi đang trong cơn mơ. Em vẫn để
im tay em trong tay tôi, đăm đăm nhìn tôi vừa thân thiết vừa thương cảm.
- Anh
trả lời em đi chứ ?
Em khẽ
nhắc làm tôi quay lại với thực tại. Tôi nhìn em, đắn đo rồi im lặng. Trời ơi!
Tôi biết nói thế nào với em đây ?
- Anh
nói đi !
Em lại
giục tôi lần nữa.
-
Chương cuối cùng anh định viết có tên là nụ hôn em ạ.
Nói đến
đấy, tôi hơi dừng lại quan sát . Em chăm chú nhìn thẳng vào khuôn mặt tôi, lắng
nghe từng lời.
- Vâng
! Thế thì sao ạ ? Sao anh không thể viết tiếp được nữa ?
Tôi hít
mạnh một hơi rồi nhìn thẳng vào em trả lời :
- Vì
anh chưa biết đến hương vị của nụ hôn. Bốn hôm liền anh đã cố hình dung ra nó
để viết. Nhưng em biết đấy âm nhạc khác hẳn với văn học. Chỉ khi nào ngôn ngữ
bất lực mới là lúc âm nhạc lên tiếng. Trong anh không hề có rung cảm của nụ hôn
thì làm sao anh viết được.
- Anh chưa từng hôn cô gái nào trong đời sao ?
Cô gái
nhìn tôi ngạc nhiên. Tôi buồn bã gật đầu xác nhận.
- Chưa
! Chưa một lần.
Cô gái
nhìn qua những tấm kính nhìn ra ngoài sân bệnh viện. Một khoảng im lặng ngắn
ngủi giữa hai đứa chúng tôi. Đột nhiên tôi thấy mặt cô gái cứ hồng dần lên một
lần nữa. Cô quay lại phía tôi, gỡ tay mình ra khỏi tay tôi và hỏi lại :
- Có
đúng là phải có sự rung động thực sự thì âm nhạc mới cất tiếng không anh?
Tôi gật
đầu.
- Vậy
anh hãy nhắm mắt lại. Lúc nào em cho phép anh mới được mở mắt đấy. Anh hứa đi.
- Anh hứa !
Tôi
nhắm mắt lại không biết cô gái sẽ làm gì .Đột nhiên tôi thấy một mùi thơm, một
hơi thở rất nóng, gấp và nhẹ áp dần đến mặt tôi. Rồi một làn môi mềm êm và ấm
đặt lên môi tôi. Tôi rùng mình. Toàn thân tôi tê dại. Một nỗi đê mê dịu ngọt
lan khắp toàn thân. Một cảm giác cả đời tôi chưa bao giờ biết đến. Bỗng nhiên,
tôi thấy một vị mặn trên môi mình. Nước mắt! Tôi biết chắc đấy là nước mắt. Tôi
vội vàng mở bừng mắt ra và còn kịp nhìn thấy em đang cắm đầu chạy ra ngoài cửa,
vừa chạy vừa lau nước mắt. Một bông hồng trắng đặt ở đầu giường tôi im lặng nhả
hương.
Đến chiều, mẹ tôi đến bệnh viện. Tôi bảo với bà :
- Ngày
mai con sẽ ra viện.
- Sao vội thế? Con hãy cứ nằm đây mấy ngày cho tim con ổn định đi đã.
- Không mẹ ạ! Tôi kiên quyết.
- Con phải về để viết tiếp bản nhạc của mình.
- Viết sau cũng được mà con.
- Không! Tôi lắc đầu.
- Nếu ngày mai con không viết thì sẽ chẳng bao giờ con có thể viết được nữa mẹ
ạ.
Mẹ tôi
nhìn tôi rồi nhìn bông hồng trắng để trên đầu gường tôi. Có lẽ bà đã hiểu điều
gì đang diễn ra trong tôi nên bà im lặng không nói gì nữa.
Hôm sau tôi rời bệnh viện. Bản nhạc đã được mẹ nhặt lên đặt ngay ngắn trên giá
nhạc. Tôi ngồi xuống bên cây đàn. Mẹ kê lưng cho tôi bằng một cái gối mỏng và
ngồi xuống bên cạnh canh chừng. Tôi cầm bút và viết vào bản nhạc.
Chương
ba
Nụ hôn
Đột ngột, một hợp âm trưởng đầy mạnh mẽ bung ra dưới tay tôi. Mẹ tôi kinh ngạc.
Tôi biết mẹ tôi sẽ kinh ngạc và chính tôi tôi cũng ngạc nhiên với chính mình.
Nụ hôn bao giờ cũng được diễn tả bằng những quãng thứ êm dịu. Nhưng mẹ ơi! Đây
đâu phải chỉ là nụ hôn. Đây là lửa! Một ngọn lửa mãnh liệt, bất diệt mà nàng
muốn con cảm nhận được nó. Ngọn lửa ấy đã đốt cháy tâm can con. Đốt cháy tâm
can nàng. Nàng đã truyền ngọn lửa ấy sang con và muốn con mang ngọn lửa ấy đốt
cháy lên trong những nốt nhạc. Cả căn phòng tràn ngập trong những giai điệu
mãnh mẽ và cuồng nhiệt. Tự nhiên bản nhạc lặng đi. Một quãng nghỉ kéo dài rồi một
hợp âm thứ bỗng vang lên, ngân mãi trước khi tắt hẳn.
Tôi gục xuống, chỉ còn đủ sức đưa mắt nhìn vào bản nhạc và đưa mắt nhìn ra phía
chiếc cửa sổ. Mẹ tôi vuốt ngực cho tôi và nói qua hai hàng nước mắt.
- Mẹ
hiểu rồi. Mẹ sẽ cuộn bản nhạc lại và đặt vào chỗ cửa sổ cho con. Tôi nở một nụ
cười cuối cùng đầy mãn nguyện.
Ba
năm sau
Người mẹ đau khổ được mời làm giám khảo của một cuộc thi âm nhạc quốc tế dành
cho tuổi trẻ tổ chức tại Hà Nội. Đại diện cho Việt Nam là một cô gái còn rất
trẻ. Bà nhìn vào tờ lịch trình của cuộc thi và bà ngạc nhiên. Cô gái sẽ biểu
diễn một bản so nát có một cái tên mà chưa bao giờ bà nghe thấy trong suốt
quãng đời giảng dạy âm nhạc của bà, bản sô nát " Nụ hôn và những đóa hoa
hồng ”.
Cô gái bước ra sân khấu, duyên dáng cúi chào mọi người nhưng đáng lẽ ngồi xuống
bên chiếc đàn dương cầm thì cô lại đi ra giữa sân khấu và cầm lấy micro.
- Thưa
ban giám khảo, thưa toàn thể các bạn. Vào đúng ngày này cách đây ba năm, tôi
nhận được một bản sô nát viết riêng tặng cho tôi của một nhạc sỹ mà cả cuộc đời
ngắn ngủi của anh, anh chỉ viết được mỗi một bản nhạc. Đó là bản sonát
"Nụ hôn và những đóa hoa hồng” Món quà tặng quá lớn khiến cho tôi không
thể hưởng nó một mình vì vậy đêm nay tôi mang nó đến đây để tặng lại cho các
bạn.
Cô gái
ngồi xuống bên cây đàn và khi hợp âm đầu tiên của bản nhạc bung ra thì nước mắt
bà từ từ lăn dài trên gò má. Bà đã nhận ra đây chính là bản nhạc của con trai
mình. Cả hội trường lặng đi chỉ còn tiếng nhạc bay lên lúc cuộn xoáy gào thét.
Lúc trầm lắng suy tư và khi hợp âm thứ cuối cùng kết thúc của một cung trưởng
tắt hẳn, một khoảng im lặng kéo dài rồi hội trường bỗng vỡ tung bởi những tràng
pháo tay không dứt. Bà lao lên sân khâu. Họ ôm chầm lấy nhau.
- Anh
ấy vẫn sống phải không bác ?
Cô gái
thầm thì hỏi :
- Ừ!
Cám ơn con.
Giọng
bà nghẹn lại cũng gần như thì thầm.
- Nhờ
con mà nó còn sống mãi với cuộc đời.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét