Thứ Năm, 4 tháng 10, 2018


NỖI NHỚ MÙA ĐÔNG

           Nàng bân đ
an áo cho chồng 
     Đ
an  ba tháng ròng chẳng được nửa thân 
                   Ca dao 

Xa rồi những mùa đông xưa 
Em ngồi đan áo anh làm thơ 
Nửa thân chiếc áo chưa đan được 
Anh nén lòng anh để đợi chờ 

Bài thơ anh viết cũng chưa xong 
Hun hút gió lùa buổi chiều đông 
Nghĩ vẩn vơ gì khi đan áo 
Mà má em tôi thoáng ửng hồng? 

Chiều đông chiều đông 
Chiếc áo chưa đan xong 
Cơn gió thổi lạnh cắt da cắt thịt 
Vai em gầy run trong gió đông 

Chiều đông chiều đông 
Bài thơ chửa viết xong 
Tôi bỏ lại chạy đi nhóm lửa 
Nắm tay em hơ lên bếp than hồng 

“Nàng Bân may áo cho chồng” 
Câu hát xưa nao lòng 
Câu thơ nay thêm dòng 
Về những người con gái 
Dùng lòng mình làm tấm chăn mùa đông 

Chiếc áo đan chưa xong 
Bài thơ còn bỏ dở 
Đâu rồi mùa đông cũ 
Có ai còn nhớ không?

Thứ Năm, 20 tháng 9, 2018


          MỘT CHÚT LIÊU TRAI TẠI HÀNG CHÂU

Nguyễn là người đất Hà thành, tính tình phóng khoáng ưa chuyện phong tình nhưng cũng chưa thấy một ai nói gã là con người hư hỏng. Nguyễn đọc nhiều biết rộng, những khi đàm luận văn chương thường đưa ra đuợc những ý khác hẳn với những nhận định thông thường làm cho mọi người phải bội phục.
Bình sinh gã thích đọc thơ Đường. Nói đến Đường thi mọi người ai cũng xúm vào ca ngợi Hoàng Hạc lâu hay Đằng Vương các. Riêng gã, gã thích Đỗ Mục mà lại chỉ thích mỗi một bài của thi nhân này đó là bài “Khiển hoài”.
Lạc phách giang hồ tải tửu hành
Sở yêu tiêm tế chưởng trung khinh
Thập niên nhất giác Dương Châu mộng
Dinh đắc thanh lâu bạc hạnh danh
Gã vẫn thường bảo “ Riêng cái tên của bài thơ đã thấy Đỗ Mục khác đời. Cái mà đời muốn dấu kín đi thì ông lại muốn đuợc nói ra mới cảm thấy nhẹ lòng. Lời thơ cao ngạo. Tứ thơ phóng túng. Mười năm mà chỉ như một giấc mộng thì chỉ có ái tình mới làm đuợc. Chao ơi! Giá như ta cũng có một giấc mộng như thế!”
Có người nghe gã nói vậy thì bảo.
- Tưởng bác mộng cái gì chứ mộng thành nghèo đói đến cái mức bụng thì lép kẹp, tay nhẹ bẫng không tiền thì mộng mà làm gì!
Đấy là người ấy lấy một câu của một học giả có tiếng dịch câu “Sở yêu tiêm tế chưởng trung khinh” là nói cảnh Đỗ Mục vì lêu lổng ở Dương Châu mà thành tiền không (chưởng trung khinh) người đói (Sở yêu tiêm tế). Nghe người ấy nói vậy gã cười hỏi lại.
- Đã nghèo đói không tiền thì liệu có thể thành danh chốn thanh lâu đuợc không?
Người ấy chịu không sao trả lời đuợc. Lúc ấy gã mới từ từ bảo.
- Dương Châu nằm ở phía nam Trung Quốc. Gái phương nam nổi tiếng xinh đẹp, dáng người thanh mảnh. Câu thơ ghép hai tích, một tích nói về Sở tương vương vì thích những người eo nhỏ nên có những cung nữ nhịn đói đến chết để giữ cho eo của mình thon thả để đuợc vua yêu, còn một tích về Triệu Phi Yến người thon nhỏ tưởng như có thể múa đuợc trên bàn tay mà thành. Tôi thì tôi cho rằng câu thơ này nói về những cô gái đẹp chốn thanh lâu đất Dương Châu thì hợp lý hơn. Vì chỉ có những cô gái đẹp như thế mới có thể thu ngắn thời gian mười năm thành một giấc mộng. Người kia phải chịu là gã nói đúng.
Đấy là về thơ. Còn văn thì gã thích mỗi Bồ Tùng Linh. Gã bảo “Chuyện hay thì có nhiều nhưng chuyện mà đọc xong khiến người ta cứ mơ màng như lạc vào cõi mộng thì chỉ có mỗi Bồ Tùng Linh là làm đuợc”. Chả thế mà thỉnh thoảng, người ta lại thấy hắn như người mộng du lang thang một mình trong đêm miệng lúc thì cười cười, lúc thì lẩm bẩm một mình như đang nói chuyện với một ai đó.
Mùa thu năm ấy gã dành dụm đuợc một ít tiền nên quyết định đi Hàng Châu du ngoạn. Gã đến Hàng Châu đã và cuối thu, hàng phong ven hồ đã ngả sang mầu đỏ rực. Gió thu hiu hắt sóng nước mênh mông gieo vào trong gã một nỗi buồn tàn thu cũng mênh mang như trời đất. Bất giác gã buột mồm ngâm “Rừng phong thu đã nhuộm màu quan san.”Tiếng ngâm vừa dứt, đột nhiên có một trận gió nổi lên bứt những chiếc lá phong bay lả tả xuống mặt hồ. Những chiếc lá phong đỏ nổi lềnh bềnh trên mặt nước được gió thu thổi cứ từ từ trôi xa dần chỗ gã đứng làm cho gã chợt liên tưởng đến Vu Hựu bèn ngâm tiếp.
Nhất liên giai cú tùy lưu thủy
Thập tải ưu tư mãn tố hòa
Kim nhật khước thành loan phượng hữu
Phương tri hồng điệp thị lương môi
Ngâm xong, trong đầu gã lại mơ màng như mình đang đuợc sống trong chốn “Liêu trai”. Gã thuê một chiếc thuyền bơi ra ngoài đảo, một mình lững thứng đi dưới hàng dương đang xõa mái tóc xanh mượt của mình xuống mặt hồ trong xanh.
Đi một lúc đã thấy mệt nhoài gã bèn ngồi xuống dưới một gốc liễu tựa vào gốc cây thiu thiu ngủ. Thốt nhiên thấy một bà lão đi đến bên gã quỳ xuống van xin:
- Xin công tử cứu tiểu thư của già
Gã vội vàng đứng lên đỡ bà cụ đứng dậy
- Xin cụ đừng làm thế khiến vãn sinh tổn thọ. Chẳng hay cụ là ai và tiểu thư của cụ làm sao mà cần phải cứu?
Bà cụ liền bảo.
- Già là Giả Di nhũ mẫu của Tô tiểu thư.
Nghe nói, gã thất kinh hỏi lại.
- Phải chăng người bà nói là Tô Tiểu Tiểu tiểu thư? – Bà lão gật đầu. Gã sững sờ mất một lúc mới có thể hỏi tiếp – Chẳng phải là Tô tiểu thư đã chết từ hàng ngàn năm nay rồi sao?
Bà lão thở dài, gật đầu bảo.
- Đúng vậy! Tiểu thư của già mất đã hàng nghìn năm rồi nhưng nỗi hận đàn ông trong tiểu thư của già không tan nên linh hồn của nàng không thể siêu thoát. Lúc nãy già nghe công tử ngâm thơ biết công tử là người trọng tình nên mạo muội đến đây cầu xin công tử cứu tiểu thư của già.
Gã nhìn bà lão nghi hoặc:
- Sao Tô tiểu thư lại có thể hận đàn ông đuợc? Tuy vãn sinh là kẻ hậu bối nhưng cũng đuợc biết hai người đến với Tô tiểu thư đều là những bậc chính nhân quân tử. Trọng tình trọng nghĩa. Một người chỉ vì cha mẹ ngăn cấm còn một người đuổi theo đám ma ôm quan tài mà khóc. Đời một người đàn bà có đuợc hai mối tình như vậy còn hận nỗi gì?
Bà lão thở dài nói:
- Người đời ai cũng nghĩ như vậy. Họ đâu có biết rằng trong chuyện tình cảm có cha mẹ nào ngăn cấm đuợc con cái đâu. Ngay đến Trác Văn Quân phận nữ lưu ngoài cha mẹ ngăn cấm còn bị người đời chê cười là bỏ nhà theo giai mà còn không ngăn cản đuợc huống gì đến Nguyễn Uất đường đường là một trang nam tử. Vả lại, nếu cha mẹ có ngăn cản thì cũng chỉ ngăn cản khi cưới chính thất còn thêm thê, nạp thiếp có ai nghĩ đến môn đăng hậu đối nữa đâu. Còn người đàn bà khi đã vì tình thì đâu có nghĩ gì đến chuyện chính danh. Là vợ, là thê hay là thiếp với họ đâu có gì là quan trọng. Với họ chỉ cần có một chữ “Tình” mà thôi. Vậy nên nói Nguyễn Uất vì bị cha mẹ ngăn cấm chỉ là một cách nói để tự bào chữa cho mình. Tiểu thư của già làm sao mà không hận cho được?
- Thế còn với Bào Nhân?
Gã hỏi. Bà lão nhìn xa xăm ra ngoài hồ với ánh mắt u buồn, chậm rãi trả lời.
- Chẳng lẽ công tử chưa bao giờ nghe đuợc câu “Nhi nữ tình trường”? Với Bào Nhân, thực sự tiểu thư của già không có tình cảm gì. Chẳng qua hình dạng bên ngoài của Bào Nhân giống với kẻ bạc tình nên tình xưa trỗi dậy mà ra tay cứu giúp. Còn chuyện Bào Nhân đuổi theo xe tang ôm quan tài mà khóc đấy không phải là vì một chữ “Tình” mà chỉ vì một chữ “Ơn”, chữ “Nghĩa” mà thôi.


Nghe bà lão kể, Nguyễn trong lòng đầy cảm thán. Chao ôi! Tài sắc nức tiếng một thời chỉ vì một chữ “Tình” mà ôm hận ngàn đời không siêu thoát.
- Vậy vãn sinh phải làm sao mới có thể giúp cho Tô tiểu thư siêu thoát đây?
Nghe Nguyễn hỏi bà lão buồn bã lắc đầu:
- Già cũng không biết. Từ khi mất đi, tiểu thư của già mối hận khôn nguôi nên cứ đến đêm rằm tháng mười hàng năm nàng lại hiện nguyên hình cưỡi một con thuyền nhỏ đi trong hồ này để quyến rũ những tao nhân mặc khách thưởng trăng. Đêm nay là đêm rằm, canh ba đêm nay tiểu thư của già sẽ đến nơi đây. Lúc nãy nghe công tử ngâm thơ không hiểu sao già linh cảm thấy chỉ có công tử mới là người có thể cứu nổi tiểu thư của già. Chỉ cần công tử bằng cách nào đó làm tan đi mối hận đàn ông của tiểu thư là công tử có thể cứu được nàng.
Gã gật đầu đồng ý.
- Thôi được để vãn sinh thử xem sao.
Nghe gã nói vậy bà cụ vui mừng chắp tay vái tạ rồi vội vã bỏ đi. Bà cụ đã đi xa, Nguyễn mới chợt nhớ ra chưa hỏi xem thuyền hoa sẽ đậu nơi đâu nên vội vàng chạy theo để hỏi thì vấp vào một hòn đã ngã lăn xuống đất. Sực tỉnh, thấy mình đang nằm dưới gốc liễu. Thì ra đấy là một giấc mơ. Nguyễn bán tín, bán nghi nên không đi dạo nữa mà trở về nhà trọ đợi trời tối.
Canh ba đêm đó, Nguyễn tắm gội sạch sẽ, ăn mặc chỉnh tề rồi gọi chủ nhà dậy để họ mở cửa cho mình. Người chủ nhà trọ hỏi
- Giờ này rồi mà cậu còn định đi đâu?
Nguyễn bảo:
- Trăng đêm nay đẹp quá. Tôi định đi ra bờ hồ ngắm trăng.
Người chủ nhà mặt thất sắc:
- Cậu không biết gì sao mà lại định ra hồ đêm nay?
Nguyễn ngạc nhiên hỏi lại:
- Biết gì?
Người chủ nhà trọ trả lời:
- Đêm rằm tháng mười năm nào cũng có một người chết đuối ở hồ này.
Nguyễn cười bảo:
- Chuyện ma quỷ chỉ là những chuyện tào lao mà sao ai cũng tin là có thực.
Nói rồi mở cửa bước ra ngoài đường. Nguyễn đi ra ngoài hồ, tìm đến chỗ mấy chiếc thuyền chài đang đậu ở ven hồ đánh thức chủ thuyền dậy.
- Tôi muốn ra ngoài đảo ngắm trăng. Xin ông chở tôi ra ngoài đó.
Vừa nói Nguyễn vừa móc túi lấy ra mấy tờ giấy bạc đưa cho ông lão. Ông lão lắc đầu nguây nguẩy từ chối:
- Chịu thôi! Tôi chẳng dám chở khách ra đảo đêm nay đâu.
Nguyễn tưởng ông lão chê ít bèn móc ra thêm mấy tờ bạc nữa đưa cho ông lão ngư phủ. Ông lão vẫn từ chối.
- Không phải là tôi chê tiền ít đâu cậu mà là chẳng ai dám bơi thuyền ra hồ đêm nay. Cậu nhìn xem. – Vừa nói ông lão vừa chỉ tay ra ngoài hồ. – Đêm nào thuyền đưa khách đi du ngoạn cũng tấp nập suốt đêm. Chỉ có đêm nay là không.
Nguyễn nhìn theo tay ông lão chỉ. Quả thật hồ vắng ngắt không một bóng thuyền. Lúc này thì Nguyễn mới tin là ông chủ nhà trọ của mình nói thật. Thế nhưng Nguyễn vẫn không hề nao núng.
- Nếu thế cụ cho cháu thuê chiếc thuyền nan nhỏ này. Cháu sẽ tự chèo ra ngoài đảo.
Ông cụ thuyền chài gàn Nguyễn.
- Nguy hiểm lắm cậu ạ. Không biết đã có bao nhiêu người chết đuối ở hồ này vào đêm rằm tháng mười rồi. Nếu cậu muốn ngắm trăng thì hãy để đến đêm mai, tôi sẽ đưa cậu đi.
Nguyễn lắc đầu kiên quyết.
- Không! Cháu nhất định phải ra đảo đêm nay.
Biết là không thể ngăn đuợc, ông lão đưa cho Nguyễn một chiếc mái chèo.
- Tôi đã nói rồi. Cậu đừng trách là tôi biết mà không bảo đấy.
Nguyễn cầm lấy cái mái chèo leo sang chiếc thuyền nan nhỏ chèo ra ngoài đảo.
Đêm rằm, trăng sáng vằng vặc, gió thu hiu hắt. Một làn sương mỏng mờ mờ giăng kín mặt hồ. Đột nhiên Nguyễn nghe thấy tiếng đàn tỳ bà xuyên qua làn sương mỏng ai oán như than như khóc. Tiếng đàn nhỏ từng giọt thê lương xuống mặt hồ làm mặt hồ đen thẫm lại, giá buốt, thăm thẳm sâu như nỗi đau của người đàn. Mặt hồ run rẩy gợn từng con sóng nhỏ. Không gian như ngưng đọng lại, lặng đi rồi đột nhiên òa vỡ trong tiếng đàn gấp gáp, giận dữ như một trận cuồng phong chợt cuộn lên mang theo một nỗi hận đến khôn cùng. Từ trong làn sương trắng một chiếc hoa thuyền đèn đuốc sáng choang từ từ hiện ra như một ảo ảnh. Đầu thuyền, một người đang cầm một chiếc mái chèo nhẹ nhàng khuấy nước, gã nhận ra ngay đấy chính là bà lão mà gã đã gặp buổi trưa nay. Qua chiếc rèm thưa, bóng một giai nhân xõa tóc ôm đàn mắt dõi về rặng núi phía xa bàn tay nhỏ nhắn lướt trên cần đàn.
“Phừng!” Gã còn kịp nhìn thấy năm ngón tay gảy đàn của nàng như muốn bấu đứt dây đàn để tạo ra một tiếng “Phừng” đầy giận dữ. Lòng đầy cảm khái, Nguyễn cầm một thanh trúc nhỏ gõ lên mạn thuyền mình mà hát rằng:
Trăng mộng hề!
Thuyền hoa mộng hề.
Mộng bất thành hề giai nhân hận.
Thiên thu hề! thiên tình hận.
Tan hề trong tình thiên thu.
Tiếng hát của gã dứt, tiếng đàn cũng ngưng bặt. Một khoảng lặng kéo dài rồi gã chợt nghe thấy một tiếng cười nhạt phát ra sau tấm rèm thưa của chiếc hoa thuyền.
- Xin mời công tử lên thuyền.
Một tiếng oanh thánh thót vang lên. Gã điềm nhiên bước lên hoa thuyền vén rèm cửa bước vào. Cô gái đứng dậy cúi mình thi lễ. Đẹp! Sắc đẹp của cô gái làm cho gã ngơ ngẩn. Một nét đẹp buồn toát ra từ cô gái và có lẽ chính cái nét buồn ấy làm cho cô gái càng trở nên quyến rũ hơn. Gã cũng chắp tay xá một xá.
- Tô tiểu thư! Danh nghe đã lâu bây giờ mới gặp thật là vạn hạnh.
Mặt cô gái thoáng biến sắc xong rất nhanh, cô gái lấy lại ngay vẻ mặt bình thường.
- Hóa ra công tử đã biết tiểu nữ là ai. Vậy công tử không sợ chết hay sao?
Nguyễn mỉm cười nhìn thẳng vào cô gái ánh mắt không hề dấu diếm vẻ ngưỡng mộ.
- Chết trong lòng mĩ nhân là cái chết nặng tựa thái sơn còn chết trong tình mĩ nhân là cái chết nhẹ tựa lông hồng. Tại hạ có việc gì mà phải sợ?
- Có vẻ công tử tự tin là sẽ chiếm đuợc chữ “Tình” của thiếp chăng?
Nghe cô gái hỏi gã điềm nhiên gật đầu.
- Tiểu thư vì một chữ “Tình” mà chết chứng tỏ tiểu thư là một người trọng tình còn ta vì một chữ “Nghĩa” mà không sợ chết lẽ nào một người như thế lại không thể chiếm đuợc chữ “Tình” trong lòng tiểu thư ?
Cô gái cười nhạt hỏi lại gã.
- Tiểu nữ không hiểu :Vì một chữ “Nghĩa” mà công tử vừa nói
- Có gì mà không hiểu. – gã đáp. – Tiểu thư vì một chữ “Hận” mà không thể siêu thoát còn ta lại muốn làm tan đi chữ hận ấy để tiểu thư có thể siêu thoát chẳng phải là một việc nghĩa hay sao?
Cô gái nhìn gã, ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên. Môi nàng mấp máy định nói nhưng lúc ấy người vú nuôi Giả Di bưng khay trà vén rèm bước vào nên nàng không nói nữa. Giả Di đặt khay trà xuống bàn, rót nước ra chén. Cô gái nâng chén trà lên mời gã:
- Mời công tử dùng trà.
Gã giơ tay đỡ lấy chén trà mà cô gái đưa. Hình như cô gái cố ý để cho bàn tay của mình chạm vào tay gã. Gã rùng mình. Một xúc cảm trỗi dậy khiến cho bàn tay cầm chén trà của gã run run làm nước trà nóng sánh xuống tay cô gái. Gã vội vàng đặt chén trà xuống bàn, một tay cầm lấy tay cô gái còn tay kia rút chiếc khăn tay định lau những giọt nước trên bàn tay ấy. Một nụ cười nhạt rất mờ nhạt hiện ra trên đôi môi hồng tươi của cô gái. Gã nhận ra ngay điều đó nên vội vàng buông tay cô gái ra lúng túng nói:
- Xin lỗi tiểu thư
- Không sao! – Cô gái lạnh nhạt. – Nhưng công tử định dùng cách này để làm tan chữ “Hận” trong lòng tiểu nữ sao?
Gã vội vàng dịch chiếc ghế đang ngồi ra xa một chút rồi nghiêm nghị nhìn cô gái hỏi:
- Vậy theo tiểu thư phải dùng cách nào mới có thể làm tan đi mối hận ấy?
Cô gái cười.
- Dễ lắm! Chỉ cần đêm nay tâm công tử không động là mối hận trong lòng tiểu nữ sẽ tan ngay.
- Tiểu thư sai rồi! – Gã điềm tĩnh nói. – Trời sinh ra âm dương là để cho âm dương giao hòa. Âm dương gần nhau thì hút nhau. Đấy là Đạo trời. Trong Kinh dịch có câu “Thuận thiên giả tồn, nghịch thiên giả vong (Thuận theo Đạo trời thì sống, trái với Đạo trời thì chết). Tiểu thư hoa nhường nguyệt thẹn. Ta sao có thể trái với Đạo trời để tâm không động đây?
Cô gái cười gằn, nét mặt bỗng đanh lại:
- Những kẻ hạ lưu kẻ nào cũng nói như công tử để biện minh cho hành động khốn nạn của mình. Công tử nói “Âm dương giao hòa” vậy thế nào là giao hòa? Có phải là trong âm có dương, trong dương có âm không? Còn như trong âm có dương còn trong dương không có một chút âm nào thì gọi là gì đây? Và công tử nói thế nào về Liễu Hạ Huệ?
- Tiểu thư lại sai nữa rồi. – Gã lắc đầu. – Người ta khen Liễu Hạ Huệ là chính nhân quân tử, còn với ta, Liễu Hạ Huệ cũng chỉ là một ngụy quân tử mà thôi. Người quân tử yêu thì nói là yêu, ghét thì nói là ghét. Còn như trong bụng thì thích ngoài miệng lại nói không thì những kẻ như thế không đáng để cho ta bàn đến.
Trong ánh mắt của cô gái lộ rõ vẻ hoang mang pha lẫn với một chút thích thú. Nàng cười nhẹ hỏi.
- Sao công tử lại nói như vậy?
- Liễu Hạ Huệ ôm cô gái trong lòng mà mắt không dám nhìn xuống cơ thể tuyệt mĩ của nàng là cái tâm của ông ta đã động. Ông ta không dám nhìn là vì sợ sẽ đến một lúc mình không thể kiềm chế được cái tâm đang động của mình mà đi đến động thân. Trời sinh ra ngũ giác để mà cảm nhận cái hay, cái đẹp của cuộc đời. Cái đẹp bày ra trước mắt mà không dám cảm nhận, chẳng phải là ngụy quân tử sao? Chỉ có thế nói Liễu Hạ Huệ không động thân thôi chứ quyết không thể nói ông ta không động tâm được. Còn điều tiểu thư hỏi về “Trong âm có dương nhưng trong dương không có một chút âm nào” thì... – Nói đến đây gã phải dừng lại suy nghĩ một lúc rồi nhìn thẳng vào mắt cô gái thẳng thắn thừa nhận. – Đấy không phải là giao hòa mà đấy là một sự chiếm đoạt. Một hành động đê tiện.
- Chắc công tử cho là mình cũng có thể làm đuợc như Liễu Hạ Huệ chăng?
Cô gái hỏi gã với một giọng đầy châm biếm. Gã gật đầu.
- Ta hơn hẳn Liễu Hạ Huệ một bậc. Vừa gặp nàng tâm của ta đã động nhưng ta vẫn có thể gối đầu vào lòng nàng, ngắm nhìn cơ thể tuyệt mĩ của nàng mà chẳng hề động thân.
- Ta sẽ thử xem.
Cô gái đứng dậy đi vào phòng trong, chỉ một thoáng cô gái quay trở ra. Gã nhìn lên. Toàn thân gã nổi gai, người gã cứng đơ. Mắt gã dán chặt lên người cô gái. Cô gái đã cởi bỏ toàn bộ nội y chỉ khoác hờ lên trên mình một tấm xoa trắng mỏng. Cô gái đi lại bên bàn, ngồi xuống duỗi đôi chân thon, mịn, trắng ngần dùng tay vỗ vỗ vào đùi mình bảo gã.
- Công tử có thể gối đầu lên đây nghe tiểu nữ gảy đàn được không? Vừa nói, cô gái vừa vươn tay với lấy cây đàn làm cho tấm xoa hơi trễ xuống. Một bên vú lộ hẳn ra tròn đầy, săn chắc như chưa hề bị một bàn tay nào động vào.
Gã cắn môi đi lại bên cô gái, nằm dài trên tấm thảm gối đầu lên chiếc đùi thon. Một mùi hương từ cơ thể cô gái thoát ra làm cho gã ngây ngất. Từ trong lòng cô gái ngước nhìn lên gã thấy nét mắt cô gái đoan chính một cách khác thường không hề có lấy một chút tà dâm trái ngược hẳn với tấm thân như ngọc, như ngà mờ mờ hiện dưới làn xoa mỏng. Chính cái nét mặt đoan chính ấy càng làm cho nỗi khát thèm trong gã trỗi dậy một cách mạnh mẽ. Răng hắn lún sâu thêm vào môi chút nữa. Tiếng đàn bắt đầu dìu dặt cất lên. Tiếng đàn như một bàn tay thiếu nữ nhẹ mơn man lên khắp cơ thể gã. Tiếng đàn thầm thì nói về nỗi khát khao thiếu nữ. Tiếng đàn không hề có khúc nào mạnh mẽ, cuồng nhiệt làm cho con người có thể bùng lên đột ngột như một ngọn núi lửa chợt phun trào mà tiếng đàn chậm rãi, nhẹ nhàng, miên man như một ngọn lửa cứ liu riu thiêu đốt lòng người khiến cho đôi bàn tay như muốn cựa quậy. Tiếng đàn thầm thì, trách móc, gợi cảm. Mùi hương con gái tràn ngập khắp phòng. Mầu hồng của da thịt mờ mờ dưới làn xoa. Dịch xuống, áp sát ngay vào mặt gã, một vệt đen mượt như nhung cũng mờ mờ dưới tấm xoa như khêu gợi như mời gọi. Toàn thân gã rạo rực trong tiếng đàn ma mị. Trong tấm thân ma mị. Trong làn hương ma mị của đời.
- Tiểu thư! Đừng đàn nữa. – Người vú già bỗng hoảng hốt kêu lên. – Nhìn công tử kìa!
Trong suốt cả quá trình đàn, cô gái không hề cúi nhìn xuống gã dù chỉ một lần. Nghe người vú kêu. Tiếng đàn dừng lại. Cô gái cúi nhìn xuống. Từ làn môi rách nát của gã một dòng máu kéo dài qua mép nhỏ đúng xuống chỗ vệt đen đang mờ ảo hiện dưới làn xoa mỏng ngang thân cô gái tạo thành một vết đỏ tươi trên nền trắng của xoa
Cô gái bỏ cây đàn xuống quay sang bảo người vú già.
- Vú ra ngoài đi và khép cửa lại!
Người vú già đi ra ngoài khe khẽ khép cánh cửa hoa phòng. Đợi người vú đi ra rồi, cô gái mới nhẹ nhàng gỡ bàn tay đang bấu chặt cứng lấy chân bàn của gã từ từ đặt nó vào chỗ bầu vú đang để trần của mình.
- Thả lỏng người thư giãn đi chàng! Trong thiếp đã có chàng rồi.
Nến phụt tắt. Bầu trời và mặt đất gặp nhau.
°
° °
Sáng sớm hôm sau, tỉnh dậy, gã thấy mình đang nằm ôm một nấm mộ. Nhìn vào tấm bia đá thấy đề “Tiền Đường Tô Tiểu Tiểu chi mộ”. Một trận gió nổi lên, những chiếc lá phong đỏ rực rơi xao xác. Gã ngước nhìn lên bầu trời. Một làn mây trắng đang từ từ dâng lên cao và tiếng đàn tì bà đang dạo khúc Phượng cầu hoàng thánh thót từ đám mây trắng vọng xuống như một lời tiễn biệt.
Tây Hồ Hàng Châu 17-10-2012
Tây Hồ Hà Nội 27-10-2012
Nếu Tô tiểu thư có thật trên cuộc đời này xin nàng đại xá!
Nguyễn Thế Duyên


Thứ Hai, 17 tháng 9, 2018


" EM ƠI HÀ NỘI PHỐ" 



Đã hết rồi những mái ngói rêu phong 
Em ơi! Hà nội Phố 
Em còn gì trong anh phố cổ? 
Còn rêu phong! Phong kín lại hồn mình 

Tôi đứng lặng im 
Ngắm tranh Phố Phái  "1" 
người hoạ sỹ ra đi gia tài để lại 
Màu thời gian trên mái ngói lô xô 

Những mảng địa y phủ trắng gốc sấu già 
Ngơ ngác đứng có ai còn nhớ tới 
Hoa sấu rụng rắc tóc em bối rối 
Chỉ còn anh lưu giữ giữa vần thơ 

"Em ơi Hà nội phố" 
Tiếng thì thầm của một thời xưa cũ 
Mùi Hoàng lan như vẫn đâu đây 
Thu đến rồi em ơi có hay 
Chút tĩnh lặng mùa thu tìm đâu đây giữa lòng Hà Nội? 

Mùa thu đã đến 
Nào ai có hay 
"Cây cơm nguội vàng " theo câu hát mang thu vào phố cổ 
Cái tĩnh lặng mùa thu giờ không còn nữa 
Hồn tranh Phố Phái nơi đâu? 

Từ miền nào đó thẳm sâu 
"Em ơi Hà nội Phố" 
Câu hát rưng rưng nỗi nhớ 
Tiếng chuông chùa vang vọng mãi trong anh 

Em còn gì trong anh 
Phố cổ? 
Tiếng rao đêm giờ không còn nữa 
Mảnh trăng gầy soi phố cổ đêm nay 

Thời xưa! 
   Thời xưa! 
Nào có ai hay 
Quá khứ lấp vùi, thời gian quên lãng 
Nửa đêm về sáng 
Anh lang thang phố cổ tìm thu 
Chỉ còn lại một làn Hưông sữa 
"Vẫn nồng nàn trên đường phố Nguyễn DU" 

         Hà nội 12-9-2010 
          đêm không ngủ 

"1"  Hoạ sỹ Bùi Xuân phái có vẽ một laọt tranh về phố cổ .Sau này giới nghệ thuật gọi là Tranh Phố phái

Thứ Sáu, 14 tháng 9, 2018

CÔ GÁI NGỒI BÊN CỬA SỔ


CÔ GÁI NGỒI BÊN CỬA SỔ
 
                         Thân tặng Tâm Tư truyện ngắn này như một lời chia sẻ 

Nàng ngồi bên cửa sổ, lơ đãng nhìn lên bầu trời. Trời thu trong vắt cao vời vợi. Mấy đám mây trắng nõn lang thang đuổi nhau trên nền trời vô tận. Nhìn những đám mây trôi nàng thầm nghĩ “Giá như ta được tự do như những đám mây kia!” rồi nàng mỉm cười. Một nụ cười mơ hồ đọng mãi trên khuôn mặt khả ái. Gió thu lành lạnh thổi. Những chiếc lá vàng trong khu vườn nhỏ nhà nàng sao xác rơi, rắc một nỗi buồn nhè nhẹ vào trong thu tĩnh lặng. 
Nàng thích ngồi bên khung cửa sổ này để nhìn ra mảnh vườn nhà mình. Cuộc sống tấp nập của thành phố đã bị chặn đứng lại tận ngoài con đường dẫn vào làng. Ơn trời! Ở đây, giữa thành phố nhộn nhịp này, vẫn còn một góc yên tĩnh. Ơn trời! Ở đây, giữa những cô gái xô bồ của cái thành phố này, vẫn còn có nàng, một cô gái mảnh mai, yếu đuối đang thả hồn mình theo những đám mây trôi. 
Nàng bật laptop. Những ngón tay thon, nhỏ lướt trên bàn phím 
      -“ Anh à ! Nắng thu đẹp quá. Giá như được cùng anh dạo trên đê sông hồng dưới cái nắng thu này thì thích biết bao.! 
Nàng đang nói chuyện với một người vô hình. Gõ xong câu đó, không chờ đợi người đó trả lời, nàng lại đưa mắt dõi theo những đám mây trắng nõn lãng đãng trôi. Nàng không cần anh trả lời. Anh là kẻ vô hình. Anh chỉ là một phần trăm của một cái thực rất mong manh tồn tại trong cuộc đời này để nàng có một lí do mà gửi hồn mình váo đấy 
      -Em có muốn đi chơi không? Anh đến đưa em đi 
Người vô hình trả lời. Nàng đọc câu đó. Một nụ cười mơ hồ lại hiện lên trên khuôn mặt rạng ngời hạnh phúc. Nàng nhắm mắt lại, hai bàn tay úp vào mặt. Một triền đê thoải thoải với những bãi cỏ xanh. Nắng dát vàng lên thảm có. Nàng bỏ giày cao gót cầm trên tay rồi kêu to 
      -Đố anh bắt được em 
Nói rồi nàng cắm cổ chạy ra phía mép nước. Chàng đuổi theo sau. Chưa đến mép nước thì nàng bị chàng bắt được. Chàng ôm chặt lấy nàng. Cả hai lăn ra thảm cỏ. Người chàng đè lên trên người nàng. Bốn mắt họ gặp nhau. Đầu chàng  cúi thấp . Nàng nhắm mắt lại, môi hé mở đợi chờ. 
      -Mẹ! 
Nàng bừng tỉnh, tắt vội laptop. Chồng nàng và con gái đã về. Nàng rời khỏi khung cửa sổ chìa tay ra đón đứa con gái từ tay chồng dụi dụi khuôn mặt nhỏ nhắn của mình vào cổ con bé làm nó buồn co dúm mình lại. Nàng điềm tĩnh hỏi chồng. 
      -Đường đông không anh? Hai bố con có bị kẹt xe không?. 
Chồng nàng sởi lởi 
      -Đông lắm nhưng may mà không bị kẹt xe. Em đi xe dạo này phải chú ý vào, đừng vừa đi vừa nghĩ lung tung kẻo tai nạn thì khốn. 
Nghe chồng nhắc, mặt nàng đỏ lên. Nàng có tật ngồi trên xe vừa đi vừa nghĩ. Khi thì một câu thơ bật lên trong đầu. Khi thì một thoáng mơ màng ở tận đâu đâu nên đi xe nàng rất hay bị va quyệt. May mà nàng đi chậm nên chưa lần nào bị sự cố gì lớn. Nàng trao con cho chồng . 
      -Anh tắm rửa cho con nhé. Em đi thổi cơm. 
Một lúc sau, có tiếng mỡ sôi trong chảo và mùi thức ăn bốc lên thơm lựng. Chồng nàng bế con chui vào trong bếp. 
      -Ngon quá! Có cần anh giúp cái gì nữa không? 
Nàng ẩn vai chồng 
      -Thôi hai bố con lên trên nhà bật ti vi lên mà xem. Em dọn cơm ngay đây. 
Chồng nàng xăng xái 
      -Em bế con lên nhà đi, để anh dọn cơm cho 
Nàng đón con từ tay chồng. Một nỗi xúc động rưng rưng trào lên trong lòng. Ôi! Cái tổ ấm nho nhỏ này của nàng yên bình quá. Mọi cái xô bồ , chụp giật, mọi toan tính, âm mưu đã bị chặn đứng bên ngoài hàng rào của ngôi nhà này. Ở đây nàng có thể nghỉ ngơi sau một ngày làm việc căng thẳng. Nàng cứ nghĩ rằng cái pháo đài nhỏ bé này sẽ giữ cho cuộc đời nàng được bình yên.
Đêm khuya, khi chồng con đã đi ngủ cả, nàng lại ra ngồi bên khung cửa sổ quen thuộc của mình. Đêm sâu thăm thẳm. Những tiếng côn trùng rỉ ra làm cho đêm càng trở nên sâu hơn. Ánh trăng lọt qua tán cây đổ những khoảng vàng lốm đốm trên mặt đất. Ngoài bờ ao, tiếng một con cá quẫy nước. Cái yên tĩnh như muốn lặng chìm mọi vật nhưng lại khuấy lên những sao động trong hồn. 
Đêm nay! Chính đêm nay của mười bảy năm về trước, nhưng đêm ấy không yên tĩnh như thế này, hoặc là nó cũng yên tĩnh như thế này mà nàng không nhận ra vì nàng còn đang co rúm người lại, sợ hãi, hồi hộp. Nàng đang đón đợi một sự thay đổi lớn lao trong cuộc đời mình. Nàng sẽ trở thành một người đàn bà mà trong lòng không có lấy một chút gì của một tình cảm dâng hiến bay bổng. Nàng chỉ thấy sợ hãi và hồi hộp. Nàng không có tình yêu! 
Cuộc hôn nhân của nàng là do cha mẹ sắp đặt. Cho đến tận bây giờ, nàng cũng không hiểu tại sao nàng lại chấp nhận sự sắp đặt ấy. mẹ nàng bảo 
      -Nó là người tốt tính, hiền lành lại khỏe mạnh. Con thì yếu ớt . Lấy nó con sẽ có hạnh phúc và bình yên. 
Mẹ ơi! Mẹ chỉ đúng có một nửa. Đúng là con có sự bình yên. Nhưng còn hạnh phúc? Con cũng không biết nữa. Nàng quay lại nhìn vào chiếc giường. Chồng con nàng đang ngủ say. Con bé ôm chặt lấy cổ bố, tin cẩn áp mặt mình vào lồng ngực vạm vỡ của anh. Đôi môi hồng tươi của nó rớt ra một dòng nước dãi trong suốt loang ướt cả một khoảng nhỏ trên ngực áo.. Lồng ngực vạm vỡ đó nàng đã nép vào suốt mười bảy năm nay. Nó như một bức tường thành vững trãi che chắn cho nàng trước những bão tố của cuộc đời.Nhưng! Anh ơi! Sao anh lại có thể quên được đêm nay? 
Nàng cảm thấy ngậm ngùi cho cuộc đời mình. Thủa còn là sinh viên, nàng cũng đã trải qua một hai mối tình. Không hiểu là có nên gọi đó là mối tình không? Bởi vì nó mới chỉ là một sự thinh thích mơ hồ. Mới chỉ là nắm tay nhau mà cả hai đều cảm thấy như bị điện giật. Nhưng tất cả những mối tình kiểu ấy đều nhanh chóng bị bố mẹ nàng dập tắt. Và cho đến tận bây giờ, gần bốn mươi tuổi rồi nàng vẫn chưa hề biết cái cảm giác của một làn môi khao khát, đợi chờ. 
Đêm thu lạnh. Cái lạnh nâng cái khát khao bay lên cùng với trăng sao. Cuộc đời nàng có đầy đủ mọi thứ, chỉ duy nhất một thứ mà nàng không có đó là tình yêu, mà theo như những quyển sách nàng đã đọc ,thì cuộc đời có thể không có mọi thứ nhưng không thể không có tình yêu. 
Nàng dãy dụa, cố gắng chống lại những khao khát ấy. Cái tổ ấm của nàng ấm cúng quá. Con gái của nàng đáng yêu quá. Chồng nàng đáng kính trọng quá, Nàng không thể phá bỏ tất cả những cái ấy để chạy theo một cái rất hư vô. Những bức tường rào nhà nàng tưởng rằng vững trãi có thể ngăn chặn mọi sự xâm nhập nhưng không phải. Có một thứ vô hình đã lọt qua những bức tường rào. Nàng mở máy tính. Người vô hình vẫn còn ở trên mạng. 
      -Giờ này mà em vẫn còn thức à? Đi ngủ đi không mai lại ốm.
      -Anh à! Em thấy cô đơn—Trời ơi! Nàng thấy cô đơn vào đúng cái đêm kỉ niệm ngày cưới của mình—Hôm nay là ngày cưới lần thứ mười bảy của em đấy nhưng chồng em quên mất 
Lặng đi rất lâu mới thấy câu trả lời hiện lên 
      -Anh thương em quá! 
Người nàng rung lên khi đọc câu đó. Bàn tay nàng dơ lên, những ngón tay nhỏ nhắn cong lại. Hình như nàng định gõ một câu gì đó trên bàn phím nhưng không hiểu vì sao bàn tay lại dừng lại. Nàng tắt máy. 
Sáng hôm sau nàng lên chùa. Châm một nén hương, nàng đứng im lặng ngước mắt nhìn lên bức tượng phật uy nghi mà lòng nàng rối bời. Đức phật! Liệu người có đủ sức mạnh để đánh bật cái người vô hình ra khỏi lòng con? 
Một tiếng chuông chùa rền vang. Tiếng chuông trầm tư, lan tỏa khiến cho lòng nàng yên tĩnh trở lại. 
- Đức phật!—N àng thì thầm—Con biết ơn Người 
Có tiếng chuông điện thoại. Nàng mở máy 
      -Hôm nay chủ nhật em có rỗi không? 
Tiếng người vô hình vang lên trong điện thoại. Hoảng hốt, nàng tắt máy. Tim đập gấp. Anh ta vẫn chưa bị tiếng chuông chùa đánh bật ra khỏi trái tim nàng 
  
                                                  * 
                                            *           * 
  
Lại một năm nữa trôi qua. Nàng vẫn ngồi đó bên khung cửa sổ lơ đãng nhìn lên bầu trời thu trong vắt. Một chiếc lá vàng theo gió vương vào mái tóc đã bắt đầu điểm những sợi bạc 
                                          
                                                           
  
  
  

Thứ Hai, 9 tháng 5, 2016

Cánh chim và bầu trời

Cánh chim và bầu trời 

 
 
Anh-Một cánh đại bàng
 
Em -Bầu trời xanh thẳm
 
Anh -Cánh buồm vượt sóng
 
Em -Mênh mông trùng khơi
 
 
 
Bầu trời của ta ơi
 
Đừng nhỏ lại thành chiếc lồng chật hẹp
 
Nhốt một cánh chim khao khát tự do
 
 
 
Biển khơi của ta ơi
 
Đừng nhỏ lại thành chiếc hồ lặng sóng
 
Giam một cánh buồm mong sóng gió biển khơi
 
 
 
Hãy mở ra bầu trời
 
Để cánh đại bàng
 
Vượt lên gió bão
 
 
 
Hãy mở ra đại dương
 
Cho cánh buồm no gió
 
Đè lên đầu sóng dữ
 
Vươn mình đến những bến bờ xa
 
 
 
Không có bầu trời
 
Cánh đại bàng rũ trên bờ đá
 
 
 
Không có đại dương
 
Cánh buồm cô đơn
 
Rũ trên những cột buồm
 
 
 
Không!
 
Cánh đại bàng không thể thiếu bầu trời
 
Những cánh buồm không thể thiếu biển khơi
 
Anh không thể thiếu em
 
Nếu thiếu em, tất cả đều vô nghĩa
 
 
 
Nhưng em hãy là bầu trời
 
Để cánh chim anh bay lên dũng mãnh
 
Nhưng em hãy là biển khơi
 
Để cánh buồm anh đạp sóng
 
Để hai ta kiêu hãnh sống trên đời
 

 
 
nguyễn thế duyên
 

Chủ Nhật, 24 tháng 4, 2016

Bản sonat "Nụ hôn và nững bông hồng"

Bản so nat " Nụ hôn và những bông hồng ”
Nguyễn Thế Duyên

Quote:
Tôi viết truyện ngắn này là vì một người nhưng rất tiếc tôi lại không thể đề tặng nó cho người ấy vì kết thúc đau thương của câu chuyện. Tôi có thể viết khác đi cho câu chuyện đỡ đau thương hơn nhưng rất tiếc tính lôgíc của cuộc đời và của câu chuyện đã không cho phép tôi làm điều đó. Đấy âu cũng là nỗi đau của người cầm bút. Không biết có ai đó hiểu cho nỗi đau này của tôi không?

Đột nhiên, tôi cong cả mười đầu ngón tay lại, quật mạnh tay xuống phím đàn buông ra một hợp âm chói tai để kết thúc bản nhạc. Với đôi tai rất thính của mình, tôi nghe thấy một tiếng " Ôi!” rất khẽ, thoảng thốt từ ngoài vườn lọt qua khung cửa sổ lúc nào cũng đóng kín vào trong nhà. Mẹ ngạc nhiên nhìn tôi.
- Sao hôm nay con lại kết thúc bản nhạc như vậy? Con hãy tưởng tượng ra một buổi hoàng hôn, trời đã tím sẫm, mọi thứ cứ nhòe đàn đi theo thời gian rồi mất hẳn vào đêm. Một cảnh thanh bình, yên tĩnh như muốn níu kéo ta lại…
Tôi đứng dậy, quay người lại. Chắc trong mắt tôi có điều gì lạ lắm nên đang diễn tả cho tôi cái nhạc cảnh mà tôi cần truyền đạt thì mẹ tôi bỗng dừng lại.
- Mẹ! Tôi khẽ kêu lên .

- Con còn sống được bao nhiêu lâu nữa để có thể theo được những quy luật khắt khe của âm nhạc, của cuộc đời hả mẹ? Con hiểu ý mẹ muốn. Con cũng hiểu Traicốpski muốn bản nhạc được kết thúc bằng những âm thanh cứ chìm dần, chìm dần rồi dứt hẳn trong cái day dứt của người nghe. Nhưng con không muốn thế.

Đột nhiên tôi nắm tay lại đấm mạnh xuống bàn phím. Một âm thanh chát chúa vang lên lay động cả cái rèm cửa sổ và tôi thoáng thấy một bóng người.
- Con muốn âm thanh cuối cùng của bản nhạc đời con là một âm hưởng vút lên để thách thức với số phận. Mẹ! Từ nay con sẽ không tập đàn nữa.
Tôi nói với một giọng kiên quyết. Mẹ tôi đau đớn nhìn tôi.
- Thế con định làm gì ? Mẹ hỏi giọng đầy lo lắng.
- Con làm gì mẹ cũng ủng hộ.

- Con định viết nhạc mẹ ạ. Tôi nói to, cố tình để cho bóng trắng ngoài cửa sổ nghe thấy.
- Cuộc đời con còn ngắn lắm. Con muốn rằng nếu không thể để lại được cho cuộc đời này cái gì thì ít nhất con cũng có thể để lại được cho người con yêu một bản nhạc của riêng mình.

Tôi lại nghe thấy một tiếng động nữa bên ngoài cửa sổ. Mẹ nhìn tôi sửng sốt :
- Con có người yêu rồi sao ?
- Vâng !

Tôi trả lời một cách dứt khoát và khẳng định.
- Ôi ! Mẹ tôi ôm ngực thốt lên.
- Thế thì tốt quá. Cô ta là người như thế nào? Tên là gì ?

- Con không biết mẹ ạ.

Mẹ tôi sửng sốt nhìn tôi. Tôi ẩn mẹ ra cửa.
- Thôi mẹ về phòng mẹ đi. Con muốn ở lại một mình.
Mẹ đi rồi, tôi ngồi xuống bên cây đàn dương cầm của mình, lấy ra tờ giấy viết nhạc đặt lên mặt đàn. Tôi nhìn ra cửa sổ, bên ngoài im lặng không một tiếng động. Có tiếng gió thì thào, tiếng lá cây xào xạc. Tôi cố lắng tai nghe và thầm mong có một tiếng động nhẹ ngay sau khung cửa sổ phòng tôi nhưng không thấy. Tôi đứng dậy đi ra mở rộng cánh cửa kính cho âm thanh của đêm tràn vào phòng và tôi lại nhìn thấy một bông hoa hồng trắng nằm ở đấy từ bao giờ đang im lặng nhả hương. Lòng tràn đầy cảm xúc, tôi cầm bông hoa hồng lên đi lại cây đàn và những âm thanh đầu tiên của bản nhạc vang lên khe khẽ, chậm rãi trong tôi.

Hai giờ sáng, ngực tôi bắt đầu nhói buốt. Tôi biết là không thể viết tiếp được nữa. Tôi vội vàng lấy một viên thuốc đặt ở dưới lưỡi và lấy một mảnh giấy trắng viết vội mấy dòng :

Em !
Anh không biết em là ai. Anh không biết em tên là gì nhưng anh biết em là một cô gái. Cám ơn em vì những bông hồng đêm đêm em đã đặt ở cửa sổ phòng anh. Chắc đêm qua em đã nghe thấy hết những gì mà anh đã nói với mẹ. Đây là chương một của bản nhạc anh định viết tặng riêng em. Nó có tên là hoa hồng. Không biết ngày mai anh có thể viết tiếp chương hai được hay không, Nếu anh còn sống thì đêm mai em hãy đặt lại bản nhạc này vào chỗ cũ cho anh, anh sẽ viết tiếp.
Anh.


Viết xong, tôi cuộn bản nhạc đang viết dở và bức thư lại, buộc bằng một sợi chỉ ngũ sắc tháo từ chiếc bùa bình an mà mẹ đã đi tận một chùa nổi tiếng ở Ninh Bình cầu xin cho tôi. Tôi đặt bản nhạc vào sau cửa và đóng cửa sổ lại.

Sáng hôm sau, mẹ tôi vào phòng bà im lặng nhặt những tờ nháp của bản nhạc mà đêm qua tôi vo lại vứt bừa bãi trong phòng. Bà ngồi xuống giường vuốt tóc tôi rồi nhẹ nhàng nói :

- Con có thể đàn cho mẹ nghe phần con viết đêm qua được không ?
Tôi vội vàng nhỏm ngay dậy đi ra chỗ cây đàn. Mẹ tôi là giáo viên dương cầm của nhạc viện, một nghệ sỹ ưu tú nên tôi rất muốn bà nghe bản nhạc để góp ý cho mình. Tôi ngồi xuống mở nắp dương cầm. Những tình cảm đêm qua lại ùa về xâm chiếm tâm hồn tôi. Tiếng đàn vang lên dìu dặt. Khi hợp âm cuối cùng của chương một kết thúc, tôi quay sang nhìn mẹ hỏi bà giọng đầy lo lắng :
- Mẹ thấy thế nào hả mẹ ?
Mẹ tôi lấy tay lau vội giọt nước mắt đang ứa ra. Ánh mắt bà lộ vẻ vừa ngạc nhiên vừa xúc động.
- Hay lắm con ạ. Nhưng sao con lại đi ngược hẳn lại với những quy tắc thông thường của âm nhạc thế? Ngay chương một mẹ đã thấy có một cái gì đó đang từ hư vô dâng dần lên tràn đầy trong âm nhạc của con.
Tôi cười :
- Đáng lẽ phải ngược lại phải không mẹ. Từ cuộc đời chìm dần vào hư vô. Mẹ định nói thế đúng không? Nhưng cuộc đời con cũng ngược với các nhạc sỹ khác mà mẹ.
Mẹ tôi trầm tư gật đầu :
- Ừ! Có lẽ cũng đúng thế thật. Thôi con cứ viết tiếp đi.
Đến tối, tôi ra mở cửa sổ. Bản nhạc của tôi nằm ở đấy với một bông hồng trắng và một bức thư vẻn vẹn có một dòng :
"Bản nhạc hay lắm anh ạ. Em đợi chương hai của anh.”
Tôi cầm bản nhạc quay lại chỗ cây đàn. Một tình cảm mãnh liệt xô đẩy tâm hồn tôi. Có lúc nó dịu dàng vuốt ve những thương tổn trong cơ thể tôi, nó nâng tôi bay bổng đến một chân trời xa lạ. Có lúc nó lại gào thét như muốn đập phá đi tất cả, Những lúc ấy âm thanh của cây đàn dưới tay tôi rung lên trong một khao khát đến vô bờ. Một khát khao được sống. Tôi đàn mà hai má tôi đẫm nước mắt. Tối hôm ấy tôi viết xong được chương hai của bản nhạc. Tôi đặt tên cho chương hai bản nhạc của mình là "Tình yêu”. Tôi lại cuộn bản nhạc lại đặt sau cửa sổ. Tối hôm sau, tôi ra cánh cửa sổ tình yêu của mình. Bản nhạc lại nằm ở đấy, một bông hồng trắng và một mảnh thư đẫm nước mắt.
"Em thương anh quá!”
Tối hôm ấy tôi ngồi bên cây đàn đến hai giờ sáng mà không viết thêm được một khuông nhạc nào. Tôi cố mường tượng ra cái điều tôi định viết mà không sao hình dung ra nổi. Tôi đành đứng dậy cuộn bản nhạc lại và viết một dòng thư ngắn đính kèm :
" Anh xin lỗi anh không thể viết tiếp được . Hẹn em đến tối mai.”
Tối hôm sau, tôi cũng không viết được gì. Tối hôm sau nữa cũng thế. Đến tối hôm thứ tư, khi tôi mở bản nhạc ra tôi thấy một dòng chữ của em đề :
" Sao thế hả anh? Sao anh không thể viết được nữa ? ”
Vừa đọc đến đây thì mắt tôi tối sầm lại. Một cơn đau thắt lồng ngực khiến cho mặt tôi tái nhợt. Tôi lảo đảo gục xuống. Tôi còn kịp nghe thấy tiếng mẹ kêu thất thanh :
- Gọi cấp cứu !
*
* *



Khi tỉnh lại tôi thấy mình đang nằm ở bệnh viện trên người tôi toàn những dây dợ chằng chịt. Ngước mắt lên, tôi thấy một ống truyền đang chậm rãi nhỏ giọt. Cảnh này với tôi là quá quen thuộc. Hai mươi nhăm năm nay tôi đã liên tục gặp nó. Tôi tưởng rằng mình đã chai đi nhưng sao lần này, cảnh này lại làm cho tôi nặng nề đến vậy? Tôi chỉ muốn dứt tung tất cả những dây dợ chằng chịt đang níu giữ cuộc sống lại cho tôi. Tôi muốn gào lên :

- Phật tổ ! Sao người bất công vậy? Trời ơi! Con muốn sống. Hãy cho con sống để con làm nốt một việc cuối cùng của cuộc đời.
Nhưng tất cả chỉ là một sự im lặng đến khủng khiếp. Tôi đột nhiên nghĩ đến bản nhạc. Không biết khi tôi gục xuống liệu có ai cất hộ tôi bản nhạc. Nếu tôi chết ở đây hôm nay, liệu em có đến nhà tôi nhận bản nhạc mà tôi đang viết dành riêng cho em. Trời ơi! Bản nhạc tôi còn chưa kịp đề một dòng chữ tặng em. Mà em tên là gì tôi cũng đâu đã biết. Không! Tôi không thể chết ở đây hôm nay. Tôi phải về nhà để ít nhất còn viết một dòng chữ tặng em lên bản nhạc của mình. Tôi gượng nhỏm dậy thì một bàn tay giữ tôi lại.
- Anh phải nằm im đừng cử động.
Tôi quay nhìn sang, một cô gái lạ, nhỏ nhắn đang ngồi bên cạnh giường. Một bàn tay của cô đặt lên ngực tôi giữ tôi lại. Tôi nhìn vào bàn tay, một bàn tay nhỏ có những ngón tay rất dài. Tôi đột nhiên nghĩ "bàn tay này mà chơi dưông cầm thì thật tuyệt. ”
- Em là ai ?
Tôi buột mồm hỏi. Cô gái nhìn tôi với ánh mắt thân thiết như là chúng tôi đã quen nhau từ lâu lắm rồi
- Em là Bạch Diệp. Tại sao anh lại không thể viết tiếp chương ba của bản nhạc. Mà chương ba của anh có tên là gì vậy ?
Tôi bàng hoàng không thể tin vào tai và mắt của mình. Tôi hấp tấp hỏi lại :
- Là em sao ?
Mặt cô gái bỗng đỏ hồng lên. Em khẽ gật đầu :
- Vâng ! Là em.
Tôi vội vàng nắm chặt lấy tay em như sợ rằng em bỗng nhiên bay đi mất. Tôi có mơ không? Không! Bàn tay của em mềm và ấm không thể là tôi đang trong cơn mơ. Em vẫn để im tay em trong tay tôi, đăm đăm nhìn tôi vừa thân thiết vừa thương cảm.
- Anh trả lời em đi chứ ?
Em khẽ nhắc làm tôi quay lại với thực tại. Tôi nhìn em, đắn đo rồi im lặng. Trời ơi! Tôi biết nói thế nào với em đây ?
- Anh nói đi !
Em lại giục tôi lần nữa.
- Chương cuối cùng anh định viết có tên là nụ hôn em ạ.
Nói đến đấy, tôi hơi dừng lại quan sát . Em chăm chú nhìn thẳng vào khuôn mặt tôi, lắng nghe từng lời.
- Vâng ! Thế thì sao ạ ? Sao anh không thể viết tiếp được nữa ?
Tôi hít mạnh một hơi rồi nhìn thẳng vào em trả lời :
- Vì anh chưa biết đến hương vị của nụ hôn. Bốn hôm liền anh đã cố hình dung ra nó để viết. Nhưng em biết đấy âm nhạc khác hẳn với văn học. Chỉ khi nào ngôn ngữ bất lực mới là lúc âm nhạc lên tiếng. Trong anh không hề có rung cảm của nụ hôn thì làm sao anh viết được.

- Anh chưa từng hôn cô gái nào trong đời sao ?

Cô gái nhìn tôi ngạc nhiên. Tôi buồn bã gật đầu xác nhận.
- Chưa ! Chưa một lần.
Cô gái nhìn qua những tấm kính nhìn ra ngoài sân bệnh viện. Một khoảng im lặng ngắn ngủi giữa hai đứa chúng tôi. Đột nhiên tôi thấy mặt cô gái cứ hồng dần lên một lần nữa. Cô quay lại phía tôi, gỡ tay mình ra khỏi tay tôi và hỏi lại :
- Có đúng là phải có sự rung động thực sự thì âm nhạc mới cất tiếng không anh?
Tôi gật đầu.
- Vậy anh hãy nhắm mắt lại. Lúc nào em cho phép anh mới được mở mắt đấy. Anh hứa đi.

- Anh hứa !

Tôi nhắm mắt lại không biết cô gái sẽ làm gì .Đột nhiên tôi thấy một mùi thơm, một hơi thở rất nóng, gấp và nhẹ áp dần đến mặt tôi. Rồi một làn môi mềm êm và ấm đặt lên môi tôi. Tôi rùng mình. Toàn thân tôi tê dại. Một nỗi đê mê dịu ngọt lan khắp toàn thân. Một cảm giác cả đời tôi chưa bao giờ biết đến. Bỗng nhiên, tôi thấy một vị mặn trên môi mình. Nước mắt! Tôi biết chắc đấy là nước mắt. Tôi vội vàng mở bừng mắt ra và còn kịp nhìn thấy em đang cắm đầu chạy ra ngoài cửa, vừa chạy vừa lau nước mắt. Một bông hồng trắng đặt ở đầu giường tôi im lặng nhả hương.

Đến chiều, mẹ tôi đến bệnh viện. Tôi bảo với bà :

- Ngày mai con sẽ ra viện.
- Sao vội thế? Con hãy cứ nằm đây mấy ngày cho tim con ổn định đi đã.
- Không mẹ ạ! Tôi kiên quyết.
- Con phải về để viết tiếp bản nhạc của mình.
- Viết sau cũng được mà con.
- Không! Tôi lắc đầu.
- Nếu ngày mai con không viết thì sẽ chẳng bao giờ con có thể viết được nữa mẹ ạ.

Mẹ tôi nhìn tôi rồi nhìn bông hồng trắng để trên đầu gường tôi. Có lẽ bà đã hiểu điều gì đang diễn ra trong tôi nên bà im lặng không nói gì nữa.

Hôm sau tôi rời bệnh viện. Bản nhạc đã được mẹ nhặt lên đặt ngay ngắn trên giá nhạc. Tôi ngồi xuống bên cây đàn. Mẹ kê lưng cho tôi bằng một cái gối mỏng và ngồi xuống bên cạnh canh chừng. Tôi cầm bút và viết vào bản nhạc.

Chương ba
Nụ hôn


Đột ngột, một hợp âm trưởng đầy mạnh mẽ bung ra dưới tay tôi. Mẹ tôi kinh ngạc. Tôi biết mẹ tôi sẽ kinh ngạc và chính tôi tôi cũng ngạc nhiên với chính mình. Nụ hôn bao giờ cũng được diễn tả bằng những quãng thứ êm dịu. Nhưng mẹ ơi! Đây đâu phải chỉ là nụ hôn. Đây là lửa! Một ngọn lửa mãnh liệt, bất diệt mà nàng muốn con cảm nhận được nó. Ngọn lửa ấy đã đốt cháy tâm can con. Đốt cháy tâm can nàng. Nàng đã truyền ngọn lửa ấy sang con và muốn con mang ngọn lửa ấy đốt cháy lên trong những nốt nhạc. Cả căn phòng tràn ngập trong những giai điệu mãnh mẽ và cuồng nhiệt. Tự nhiên bản nhạc lặng đi. Một quãng nghỉ kéo dài rồi một hợp âm thứ bỗng vang lên, ngân mãi trước khi tắt hẳn.

Tôi gục xuống, chỉ còn đủ sức đưa mắt nhìn vào bản nhạc và đưa mắt nhìn ra phía chiếc cửa sổ. Mẹ tôi vuốt ngực cho tôi và nói qua hai hàng nước mắt.

- Mẹ hiểu rồi. Mẹ sẽ cuộn bản nhạc lại và đặt vào chỗ cửa sổ cho con. Tôi nở một nụ cười cuối cùng đầy mãn nguyện.
Ba năm sau

Người mẹ đau khổ được mời làm giám khảo của một cuộc thi âm nhạc quốc tế dành cho tuổi trẻ tổ chức tại Hà Nội. Đại diện cho Việt Nam là một cô gái còn rất trẻ. Bà nhìn vào tờ lịch trình của cuộc thi và bà ngạc nhiên. Cô gái sẽ biểu diễn một bản so nát có một cái tên mà chưa bao giờ bà nghe thấy trong suốt quãng đời giảng dạy âm nhạc của bà, bản sô nát " Nụ hôn và những đóa hoa hồng ”.

Cô gái bước ra sân khấu, duyên dáng cúi chào mọi người nhưng đáng lẽ ngồi xuống bên chiếc đàn dương cầm thì cô lại đi ra giữa sân khấu và cầm lấy micro.

- Thưa ban giám khảo, thưa toàn thể các bạn. Vào đúng ngày này cách đây ba năm, tôi nhận được một bản sô nát viết riêng tặng cho tôi của một nhạc sỹ mà cả cuộc đời ngắn ngủi của anh, anh chỉ viết được mỗi một bản nhạc. Đó là bản sonát "Nụ hôn và những đóa hoa hồng” Món quà tặng quá lớn khiến cho tôi không thể hưởng nó một mình vì vậy đêm nay tôi mang nó đến đây để tặng lại cho các bạn.
Cô gái ngồi xuống bên cây đàn và khi hợp âm đầu tiên của bản nhạc bung ra thì nước mắt bà từ từ lăn dài trên gò má. Bà đã nhận ra đây chính là bản nhạc của con trai mình. Cả hội trường lặng đi chỉ còn tiếng nhạc bay lên lúc cuộn xoáy gào thét. Lúc trầm lắng suy tư và khi hợp âm thứ cuối cùng kết thúc của một cung trưởng tắt hẳn, một khoảng im lặng kéo dài rồi hội trường bỗng vỡ tung bởi những tràng pháo tay không dứt. Bà lao lên sân khâu. Họ ôm chầm lấy nhau.
- Anh ấy vẫn sống phải không bác ?
Cô gái thầm thì hỏi :
- Ừ! Cám ơn con.
Giọng bà nghẹn lại cũng gần như thì thầm.

- Nhờ con mà nó còn sống mãi với cuộc đời.